Với ba hòn đảo và hai cảng sâu, mặt nước là tuyến giao thông tự nhiên. Nó vẫn chưa được dùng hết.
Phà nối hai đảo lớn
Phà chở cả người lẫn xe chạy liên tục giữa đảo chính và đảo thứ hai.
Hành trình chỉ khoảng hai mươi phút, và tần suất cao tới mức người quen không xem giờ trước khi ra bến.
Xếp hàng và mùa cao điểm
Vào cuối tuần mùa hè và các dịp lễ, hàng xe chờ lên phà có thể kéo dài hàng giờ.
Điểm nghẽn thật nằm ở đường bộ dẫn tới bến chứ không phải ở phà, vì đường đó hẹp và đi qua khu dân cư.
Đảo thứ ba
Đảo nhỏ nhất được nối bằng thuyền chở khách từ đảo thứ hai, không có phà chở xe.
Trên đảo gần như không có xe, nên khách đi bộ hoặc dùng xe điện nhỏ, và đó là một phần sức hấp dẫn của nơi này.
Phà nội đô qua vịnh
Có tuyến phà chở khách nối thủ đô với các thị trấn bên kia vịnh, mất chỉ vài phút.
Đi đường bộ cùng quãng đó phải vòng quanh cả vịnh và mất lâu hơn nhiều, nên phà là lựa chọn hiển nhiên.
Tàu nhanh tới đảo thứ hai
Có tuyến tàu cao tốc chở khách nối đảo thứ hai thẳng tới khu cảng thủ đô.
Nó tránh được quãng đường bộ dài ở cả hai đầu, và nó đã thay đổi rõ lựa chọn nơi ở của một số người đi làm.
Thuyền truyền thống chở khách
Loại thuyền gỗ có đuôi cao vẫn chở khách qua vịnh ở một số tuyến ngắn.
Chúng chậm hơn phà máy nhưng chúng là trải nghiệm riêng, và chúng giữ cho một nghề cổ còn sống.
Thời tiết quyết định
Gió mạnh mùa đông có thể làm huỷ chuyến, và điều đó cô lập đảo thứ hai trong vài giờ hoặc cả ngày.
Với người sống ở đó, đây là rủi ro thật ảnh hưởng tới việc học, việc làm và cả cuộc hẹn y tế.
Bến phà ở hai đầu
Hai bến chính đều đã được nâng cấp với nhà chờ, bãi xếp xe và làn cho xe ưu tiên.
Người đi bộ và người đi xe buýt được lên trước, nên đi không có xe thường nhanh hơn nhiều vào giờ cao điểm.
Có tuyến xe buýt nối bến với các khu chính ở cả hai đảo, bám theo giờ phà.
Hàng hoá qua phà
Toàn bộ hàng hoá và vật liệu xây dựng cho đảo thứ hai đều đi qua phà.
Chi phí vận chuyển đó cộng vào giá mọi thứ, và trong những ngày biển động kéo dài thì một số mặt hàng có thể thiếu tạm thời.
Tiềm năng chưa dùng hết
Với địa hình nhiều vịnh và bờ biển dài, giao thông thuỷ có thể gánh nhiều hơn nhiều so với hiện nay.
Rào cản là bến bãi, tần suất và việc kết nối với xe buýt ở hai đầu, chứ không phải bản thân mặt nước.
Thuyền du lịch
Có nhiều chuyến thuyền chạy vòng quanh đảo, vào hang và tới các vịnh chỉ tới được bằng đường biển.
Chúng hoạt động theo mùa và chỉ chạy khi biển lặng, và chúng là cách duy nhất để thấy nhiều đoạn bờ.
Bến du thuyền và thuyền cá
Ngoài các bến phà chính còn nhiều bến nhỏ cho thuyền cá và thuyền giải trí ở khắp các vịnh.
Nhu cầu chỗ neo vượt xa nguồn cung, và danh sách chờ ở các bến du thuyền thường rất dài.
Đi làm qua biển
Nhiều người sống trên đảo thứ hai làm việc trên đảo chính và đi phà hằng ngày.
Tổng thời gian mỗi chiều có thể hơn một tiếng tính cả đường bộ hai đầu, nên giờ phà quyết định nhịp cả ngày của họ.
Tuyến tàu nhanh ra đời chính để giảm gánh nặng này, và nó đã làm một số gia đình đổi lựa chọn nơi ở.
Tranh luận về đường hầm
Đề xuất xây đường hầm dưới biển nối hai đảo lớn đã được bàn nhiều năm.
Bên ủng hộ nói nó chấm dứt phụ thuộc thời tiết; bên phản đối lo về chi phí, địa chất và về việc nó sẽ đưa mật độ xây dựng của đảo chính sang đảo thứ hai.
Vé và thanh toán
Vé phà mua tại bến hoặc qua ứng dụng, và với phà nối hai đảo thì chỉ thu tiền một chiều.
Cách thu này giảm một nửa thời gian xử lý ở bến, và đó là ví dụ nhỏ nhưng hiệu quả về việc thiết kế quy trình cho đúng chỗ nghẽn.
Hỏi đáp
Phà giữa hai đảo mất bao lâu?
Khoảng hai mươi phút, với tần suất cao.
Đảo thứ ba đi thế nào?
Bằng thuyền chở khách từ đảo thứ hai; không có phà chở xe.
Phà nội đô có ích không?
Rất — qua vịnh chỉ vài phút, còn đi bộ đường bộ phải vòng cả vịnh.
Thời tiết ảnh hưởng ra sao?
Gió mạnh mùa đông có thể huỷ chuyến và cô lập đảo thứ hai.